叫我青烟就好了,我的中文不太好,所以我说的有什么错误,希望大家不烦恼。谢谢 ~\(≧▽≦)/~啦啦啦

[Trọng Mạnh/ Hùng Bành] Chúng ta của ngàn năm sau

Phần 1 -4


Có AU, cẩn thận trước khi đọc

作者/Tác giả: 明家的热柠茶

翻译/Trans: Shalya

Cre: http://weibo.com/ttarticle/p/show?id=2309404064212329593288

Bản dịch đã được sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang bản dịch đi nơi khác.

这篇翻译已经有作者的允许。衷心感谢《 明家的热柠茶》。

Hùng Tử Kỳ = 熊梓淇

Bành Dục Sướng = 彭昱畅

Mạnh Chương =孟章

Trọng Khôn Nghi = 仲堃仪


.

.

.

.

.

1.

Sau khi Hùng Tử Kỳ tốt nghiệp rồi ở lại trường làm thầy giáo, lại phát hiện bản thân không cách nào bỏ qua giấc mơ âm nhạc và làm diễn viên của mình.

Ngày anh chính thức gianhập công ty chế tác, là một ngày đẹp trời hiếm thấy.

Lo xong xuôi hết thảycác thủ tục, boss muốn giới thiệu một người mới khác cho anh làm quen.

"Hai cậu gia nhập công ty cùng một ngày, xem như có duyên, sau này phải chăm sóc lẫn nhauđó."

Hùng Tử Kỳ không đáp lời, những người làm nghệ thuật ít nhiều đều hơi cao ngạo lạnh lùng.

Người trẻ tuổi mà, có chút tính cách cũng là chuyện tốt. Boss không quá quan tâm việc cậu trai trẻ này tỏ ra quá lạnh lùng.

Tiếng gõ cửa lễ phép vang lên, ngay sau đó khóa cửa cũng khẽ xoay một vòng.

Hùng Tử Kỳ quay đầu nhìnlại.

"Boss, anh tìm em ạ?"

Người vừa bước vào nhìn Hùng Tử Kỳ gật đầu chào hỏi, kèm theo một nụ cười thật ngọt ngào.

Hóa ra trên đời này thật sự có thiên sứ tồn tại.

Hùng Tử Kỳ nghĩ thầm trong lòng.

Cậu nhỏ bước thêm vài bước nữa, cách Hùng Tử Kỳ gần hơn.

Nụ cười hãy còn đọng trên khóe môi cậu nhóc, hàm răng trắng bóng chỉnh tề và đôi môi hồng, cộng vớiđường cong hai bên cánh mũi kì tích tạo thành … một nụ cười hấp dẫn nhất mà HùngTử Kỳ từng nhìn thấy.

Như thể uống một ngụm Capuchino nóng dưới lớp sữa mặt vậy, mùi thơm ngào ngạt ấy quả thật bao hàm cả vị đắng của cà phê và mùi thơm ngát của sữa, bao nhiêu mùi vị cũng chỉ thông qua một ngụm ấy tràn hết vào lòng.

Hùng Tử Kỳ đột nhiên ý thức được mình như thằng bệnh, lần đầu tiên gặp mặt một người cùng giới tính với mình, chỉ trong chớp mắt đã nghĩ tới nhiều từ hình dung tinh chuẩn như vậy.

Anh yên lặng cảm thụ biểu tình trên mặt mình, may quá, coi như là ổn thỏa.

"Bành Bành, nào, để anh giới thiệu cho cậu, vị này là..."

"Hùng Tử Kỳ."

Đứng dậy, bước lại, vươn tay, Hùng Tử Kỳ làm cực kì lưu loát.

Cậu nhóc nọ dường như không ngờ Hùng Tử Kỳ sẽ nhiệt tình vậy, sững người, nhưng ngay sau khi nâng mắt nhìn vào biểu tình chân thành của Hùng Tử Kỳ, cậu lập tức yên lòng.

Hùng Tử Kỳ cảm thấy nụ cười hấp dẫn kia lại xuất hiện.

"Bành DụcSướng."

Hai bàn tay nắm lấy nhau, ấm áp lại khô ráo.

Hùng Tử Kỳ từ trên người Bành Dục Sướng ngửi thấy được mùi nắng.

A, thời tiết hôm nay quả thật là cực kì đẹp.

Có bệnh thì phải làmsao? Sợ gì chứ, uống thuốc vào là được! Đúng không?


.

.

.

2.

Lúc Bành Dục Sướng chưa tốt nghiệp, đã được duyên phận đẩy đưa diễn một bộ phim chiếu mạng, rồi bỗng dưng bộ phim đó nổi đình nổi đám.

Dù chỉ là diễn một vai phụ, cậu cũng được nổi lây, lượng fan follow trên weibo cũng tăng lên bất ngờ.

Có công ty chế tác mờicậu ký hợp đồng, cậu suy nghĩ mãi, cuối cùng quyết định bỏ qua sở thích múa rối gỗ của mình, muốn thử xem bản thân có thể đi một con đường khác không.

Ngày cậu chính thức gia nhập công ty là một ngày đẹp trời hiếm thấy.

Lo xong xuôi hết mọi thủ tục, chị trợ lý bảo cậu đi tới văn phòng của Boss, nói là ông ấy muốn giới thiệu một người mới, cũng vừa vào công ty hôm nay, cho cậu làm quen.

Vào công ty cùng một ngày? Thật có duyên...

Lúc Bành Dục Sướng mở cửa văn phòng bước vào, liếc mắt một cái đã nhìn thấy một chàng trai tuấn tú ngồi trước bàn làm việc.

Bốn mắt nhìn nhau, chàng trai nọ có một gương mặt trắng nõn xinh đẹp, nhưng biểu tình lại khá xa lạ gần như là cậy tài khinh người.

Bành Dục Sướng chợt thấy tiếc nuối, đối phương đẹp thì đẹp đó, đáng tiếc lại không dễ thân cận.

Tầm mắt hai người tách ra, cậu lễ phép cười chào Boss.

Boss vừa mới mởmiệng, đã bị ngắt ngang.

"Hùng Tử Kỳ."

Giọng nói dễ nghe chui vào tai cậu, bàn tay với những ngón tay thon dài cũng xuất hiện trước mắt.

Tầm mắt Bành Dục Sướngchuyển từ tay đối phương lên ngực … hầu kết … hàm dưới... Chóp mũi... Ánh mắt...

Bành Dục Sướng âm thầm nuốt ngụm nước bọt, cao quá đi...

Nói không bị đả kích là nói dối.

Nhưng cảm giác này chỉ lướt qua trong chớp mắt, đã bị cậu thu lại, sau đó cậu vươn tay ra.

"Bành DụcSướng."

Hai bàn tay nắm lấy nhau, ấm áp lại khô ráo.

Bành Dục Sướng thấy HùngTử Kỳ lộ ra một nụ cười, cậu thấy nụ cười ấy như thế gió xuân thổi vào mặt làm tan hết mọi băng tuyết.

Còn cả nốt lệ chí bên mắt phải của Hùng Tử Kỳ nữa, cậu vậy mà lại nhìn thấy vẻ đẹp phô trương trên mặt một đứa con trai.

Hình như không xa cách như vẻ bề ngoài, có lẽ anh ta không khó ở chung như mình tưởng nhỉ?

Nhưng mà anh ta nhất định là một người mâu thuẫn. Không biết vì sao Bành Dục Sướng lại cho ra nhận định này.

Dưới ánh mặt trời HùngTử Kỳ xinh đẹp đến khó tưởng.

A, hôm nay thời tiết đẹp quá.

Bành Dục Sướng không biết, cậu ở đây ngắm nhìn phong cảnh, người bị ngắm kia cũng đang nhìn cậu.

.

.

.

.

3.

Sau khi gia nhập công ty, không lâu sau Hùng Tử Kỳ và Bành Dục Sướng đồng thời nhận một phần công việc, thay một thương hiệu thời trang vận động quay quảng cáo và chụp ảnh tuyêntruyền.

Trong mắt Hùng Tử Kỳ công việc lần này không có gì khó khăn, chỉ là đã lâu không không gặp Bành DụcSướng, cho nên càng thêm chờ mong lần hợp tác này.

Ý tưởng của quảng cáo khá đơn giản, là về một sinh viên thất tình được bạn cùng phòng an ủi, sau đó hai người mặc quần áo vận động đi chạy bộ.

Quá trình quay cực kì thuận lợi, dù sao hai người cũng vừa mới tốt nghiệp, xem như là biểu diễn chính bản thân mình, không quá tốn sức.

Hùng Tử Kỳ cảm thấy lầnquay quảng cáo này rất tốt.

"Nhiệt độ tình cảm 37℃"

Tựa như nụ cười của Bành Dục Sướng ấy, rất vừa vặn.

Như những gì Bành Dục Sướng đoán trước, bản thân Hùng Tử Kỳ không khó ở cung, lúc ở riêng anh ta cònkhá quỷ quái, không hổ là chòm song tử phân liệt.

Trong lúc quay phim các bạn nam thường thích cãi nhau ầm ĩ, nhưng qua lát lại nói chuyện thân cận lạingay, từ đó quan hệ của cả hai cũng thân thiết hơn.

Đến lúc chụp hình, cả hai đã không chút cố kị bày ra những tư thế thân mật mà người chụp ảnh yêu cầu.

Chiều cao kém nhau 10cm,Bành Dục Sướng ít nhiều cũng có để ý.

Lúc Hùng Tử Kỳ ỷ vào thân cáo chụp một tấp vuốt đầu cậu, Bành Dục Sướng không chịu thua nhất địnhphải trả lại một tấm ‘cõng công chúa’.

Còn nữa Bành Dục Sướng còn đùa lấy tên ‘trứng cá muối’ cho Cp của họ.

Hùng Tử Kỳ nghĩ thầm, thôi sao cũng được, cậu vui là được.

Từng có một lần hợp tác vui vẻ, hai người trong âm thầm gia tăng số lần liên lạc với nhau, lúc không bận mỗi ngày hai người đều liên hệ nhau cũng là chuyện bình thường.

Cậu bắt đầu gọi anh là thầy Hùng.

Anh bắt đầu gọi cậu là Bành Bành.

Cậu sẽ cười anh nói chuyện như đám đàn ông râu ria xồm xoàng miệng đầy khẩu âm vùng Đông bắc.

Anh sẽ cười cậu lúc im lặng hệt như một con chim nhỏ.

Ngày qua ngày, cả hai cứ thế thẩm thấu vào sinh hoạt của nhau mà không hề tự giác.

.

.

.

.

4.

Hùng Tử Kỳ cho rằng trạng thái này giữa hai người vẫn luôn có thể kéo dài mãi, cho tới khi nhận kịch bản của phim《 Thích khách liệt truyện》, mọi thứ đều dần thay đổi.

Hùng Tử Kỳ diễn TrọngKhôn Nghi, có rất nhiều phân cảnh, nên phải vào đoàn làm phim từ rất sớm.

Nhưng từ khi bắt đầu quay phim, Hùng Tử Kỳ bắt đầu nằm mơ thấy những giấc mơ kì lạ.

Anh sẽ mơ thấy mình mặc một bộ đồ xanh lục tranh luận gì đó với người khác, nội dung cụ thể anh không nhớ rõ, mặt mũi những người đó anh cũng không thấy rõ, anh chỉ nhớ mình xoay người nhìn thấy một Bành Dục Sướng tóc xõa dài đang đứng nhìn mình;

Anh sẽ mơ mình đứng giữa hoa viên to đùng, bị một trưởng bối tùy ý nhục mạ chửi mắng, thậm chí sẽ vươn tay nắm áo anh, Hùng Tử Kỳ thấy rất nghẹn khuất rất khó chịu lại không thể đánh trả, Bành Dục Sướng đội kim quang bước ra đứng chắn trước người anh, đẩy bàn tay đang nắm áo anh ra, lớn tiếng bác bỏ gì đó. Hai tai ù hết cả lên, Hùng Tử Kỳ chẳng nghe được gì, anh chỉ nhớ bóng dáng của Bành Dục Sướng làm anh an tâm tới khó hiểu;

Anh sẽ mơ thấy mình bị thương nặng nằm trên giường thở hổn hển, chung quanh hình như có rất nhiều người, nhưng những người đó chỉ làm anh khó chịu vô cùng, thế mà khi anh nghe thấy một loạt tiếng bước chân nôn nóng vội vàng lại bất giác ngẩng đầu dậy, nhìn Bành Dục Sướng mặc áo khoác sa mặt đầy nghiêm túc bước vội về phía mình,ngồi xuống cạnh anh, khẽ khàng giúp anh khoác áo lên. Miệng Bành Dục Sướng khép mở như đang nói gì đó, Hùng Tử Kỳ vẫn không thể nghe rõ được, nhưng anh lại chẳng quan tâm, anh chỉ quan tâm rằng trong đôi mắt như hồ thu kia của Bành Dục Sướng tràn đầy lo lắng và thân thiết, cực kì chân thật, hoàn toàn không như giảvờ.

...

Những cảnh mơ không hề có thứ tự cứ thế viếng thăm anh mỗi ngày, lúc đầu Hùng Tử Kỳ chỉ cho là mình đọc kịch bản quá nhập tâm, nhưng dần già khi mỗi tiếng ‘Trọng khanh’ trong cơn mơ ấy càng rõ ràng, Hùng Tử Kỳ lại càng bị ảnh hưởng bởi những vui buồn li tán, yêu ghét tình cừu của người trong mơ, có khi tỉnh dậy, anh còn chẳng rõ mình làThiên Xu thượng đại phu Trọng Khôn Nghi, hay chỉ là Hùng Tử Kỳ một nghệ nhân nhỏ bé chẳng ai biết đến nữa.

Hùng Tử Kỳ không biết mình nên đối mặt với Bành Dục Sướng thế nào.

Khi ngày Bành Dục Sướngvào đoàn làm phim càng đến gần, Hùng Tử Kỳ vẫn vừa cố gắng làm việc, vừa cốgắng nhẫn nhịn sự nôn nóng ngày càng dâng lên trong lòng mình.



-------------------tbc----------------

评论(8)
热度(13)
  1. 明家的热柠茶Shalya 转载了此文字
    感谢Shalya的翻译!能被你喜欢是我的荣幸!感觉为仲孟、熊彭的国际化交流做了些小小的贡献,真的特别...

© Shalya | Powered by LOFTER