叫我青烟就好了,我的中文不太好,所以我说的有什么错误,希望大家不烦恼。谢谢 ~\(≧▽≦)/~啦啦啦

[Trọng Mạnh/ Hùng Bành] Chúng ta của ngàn năm sau

Phần 9-13 【End】


Có AU, cẩn thận trước khi đọc

作者/Tác giả: 明家的热柠茶

翻译/Trans: Shalya

Cre: http://weibo.com/ttarticle/p/show?id=2309404064212329593288

Bản dịch đã được sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang bản dịch đi nơi khác.

这篇翻译已经有作者的允许。衷心感谢《 明家的热柠茶》。

Hùng Tử Kỳ = 熊梓淇

Bành Dục Sướng = 彭昱畅

Mạnh Chương =孟章

Trọng Khôn Nghi = 仲堃仪


.

.

.

.

.

9.

Bành Dục Sướng vì đợi quay quá chán, nên trực tiếp nằm lên cái long sàng mà lát nữa mình cũng phải nằm, sau đó nằm nằm rồi ngủ quên mất luôn.

Nhưng cậu ngủ không sâu, bởi vì trong lòng vẫn còn nhớ mình đang ‘làm việc’, vì thế cậu chỉ nằm lát đã dần tỉnh lại.

Lúc vừa tỉnh đầu óc hãy còn hỗn độn, trong vô số bóng ảnh thì đập vào mắt cậu chính là khuôn mặt nghiêng quen thuộc cực kì kia, Bành Dục Sướng cho là mình còn đang nằm mơ, nên thốt ra một tiếng "Trọng khanh" như sân như si.

Bành Dục Sướng nhìn Trọng khanh nhà mình giật mình, sau đó quay đầu dịu dàng nhìn vào mắt cậu, đáp:

"Có thần."

Mặt mày như ngọc, mắt phải có nốt lệ chí.

Là Hùng Tử Kỳ.

Bành Dục Sướng triệt để tỉnh lại.

Bốn mắt nhìn nhau, im lặng lan tràn. Hai người dường như không nỡ phá vỡ khoảnh khắc yên lặng này.

Chợt tai nghe truyền tới một bài hát tiết tấu nhanh mạnh, hai người nhìn nhau mỉm cười, ăn ý tháo xuống tai nghe.

Hùng Tử Kỳ cúi đầu cẩn thận thu lại dây tai nghe, nhìn Bành Dục Sướng chậm rãi mở miệng nói.

"Bổn vương mới vừa rồi mơ thấy một giấc mơ..."

Lời nói đầy hoài niệm,khiến Hùng Tử Kỳ nghe mà lòng thầm mỉm cười.

Đối đáp? Được lắm.

"Mơ thấy Trọng khanh..."

Hùng Tử Kỳ cất xong tai nghe và di động, nhẹ nhàng xốc cái chăn Bành Dục Sướng đang khoác trên người lên, xếp lại gọn gàng.

"Ngày ấy Trọng khanh vẫn là kẻ vô danh vừa vào công ty."

... Hử?

Bành Bành của tôi, em còn có thể mang tới cho tôi bao nhiêu bất ngờ nữa đây?

"Đang lạnh lùng nhìn ta vừa bước vào văn phòng."

"Bổn vương đã lâu chưa từng nhìn thấy gương mặt ngạo kiều lạnh lùng của Trọng khanh như khi ấy."

Mắt Bành Dục Sướng đầy ý cười, Hùng Tử Kỳ đương nhiên vui vẻ tiếp chiêu.

"Vi thần... Vi thần khi đó chẳng qua chỉ là một kẻ chẳng hiểu sự đời mà thôi."

Bành Dục Sướng cười càng rạng rỡ hơn.

"Trọng khanh có biết lúc ấy bổn vương nghĩ gì trong lòng không?"

"Xin vương vương nói cho thần biết."

"Bổn vương lúc ấy nghĩ rằng, tuyệt sắc giai nhân đẹp thì đẹp đó, chỉ tiếc không dễ sống chung, tốt nhất là ít tiếp xúc thì hơn."

"Nếu vương thượng không đến trêu chọc vi thần, tự nhiên vi thần đành phải tới trêu chọc người.Vương thượng, bản lĩnh thả thính này của vi thần, có lọt được vào mắt người chưa?"

Da mặt có thể so được với tường thành của Hùng Tử Kỳ làm Bành Dục Sướng chịu thua, cậu ôm chăn cười to:

"Trọng khanh lợi hại, 666 "

Mặt Hùng Tử Kỳ vẫn còn bình tĩnh, không lộ ra cảm xúc gì, đợi Bành Dục Sướng cười xong, mới nói:

"Vậy vương thượng có biết lúc ấy thần nghĩ gì không?"

Bành Dục Sướng ngừng cười, hắng giọng một cái.

"Ái khanh, nguyện nghe ngươi giải bày."

Hùng Tử Kỳ một tay chống mép giường, chậm rãi rướn người lại gần Bành Dục Sướng, dùng giọng nói trầm thấp của mình chậm rãi nói:

"Vi thần đã nghĩ, cậu bé đáng yêu như vậy, có thành niên chưa thế?"

Chỗ đau bị đạp, vậy mà còn nhịn được thì có gì không nhịn được nữa hả!

"Hùng Tử Kỳ! !!"

Bành Dục Sướng tùy tay rút cái gối trên đầu giường ra, ném thẳng vào mặt Hùng Tử Kỳ.

Hùng Tử Kỳ đã sớm đề phòng cậu sẽ ra chiêu này, lập tức vươn tay chặn gối đầu. Hai người nắm gối đầu giằng co. Hùng Tử Kỳ đổi về gương mặt cợt nhã mọi khi, cách gối đầu tiếp tục chọc giận cậu.

"Vương thượng, người cứ nói chuyện không hợp là vung tay đánh nhau thế này, không phải hành vi của bậc quân tử."

Bành Dục Sướng bị HùngTử Kỳ chọc tới tức cười, "Ngươi làm càn!"

Long sàng gà bay chó sủa.

10.

Hai người đang quậy phá, bị đạo diễn bước vào thấy quát la.

Cả hai ngoan ngoãn đi hóa trang lại, chỉnh lại quần áo, sau đó bắt đầu nghiêm túc quay thử.

Lời kịch đều đã nhớ kỹ trong lòng, một hỏi một đáp, thần thái và động tác đều đắn đo rất hợp lý.

Cầm ấn tín, ngồi lên mép giường, gõ ngón tay, đứng dậy, quỳ xuống, dập đầu, phất tay áo, xoay người đi.

Hùng Tử Kỳ đưa lưng về phía Bành Dục Sướng từng bước từng bước bỏ đi, mãi tới khi ra khỏi màn ảnh, mời nghe được tiếng ho tê tâm phế liệt đằng sau.

Tiếp đó là tiếng vang lúc thân thể mệt mỏi ngã ra giường.

Hùng Tử Kỳ lại nghĩ tới bài hát mình vừa nghe được khi nãy.

Nếu lúc trước dũng cảm ở bên nhau

Có phải kết cục sẽ khác rồi không

Ngươi có phải cũng có muôn vạn lời muốn nói

Chôn trong giấc mộng lặng im kia

11.

Lúc quay chính thức.

Mạnh Chương một tay chống giường lưng tựa thành giường, quần áo mỏng manh, chăn đắp hờ bên hông. Mặt mày tiều tùy, bộ dạng bệnh nặng sắp chết này, hoàn toàn không còn vẻ hoạt bát hiếu động của Bành Dục Sướng lúc nãy.

Trọng Khôn Nghi thì sắc mặt trầm trọng, hai tay ôm quyền, cung kính quỳ gối cạnh long sàn.

"Vi thần bất tài, nhưng đồng ý thử một lần."

"Không phải bổn vương không tin năng lực của người, " Mạnh Chương vươn tay nhẹ nhàng khoát lên hai bàn tay đang ôm quyền của Trọng Khôn Nghi, hơi dùng sức đè xuống buộc hắn thả tay ra, rồi bàn tay ấy chậm rãi tuột ra, khiến Trọng Khôn Nghi rung động không thôi.

"Mà là mối họa chiến tranh kia, nhất định sẽ kéo theo cả Thiên Xu ta vào, khiến dân chúng vốn đã sống đời cực khổ, gánh vác tai họa này, khụ khụ … với họ mà nói không công bằng..."

Trọng Khôn Nghi đứng thẳng dậy, bước lại gần Mạnh Chương hơn, vội vàng nói: "Vương thượng, trên đời này chuyện không công bằng lúc nào chẳng có. Tục ngữ nói, tổ chim đã rơi, làm gì còn trứng nguyên vẹn. Nếu quốc gia mất rồi, làm gì có thứ gọi là thần dân? Vi thần cả gan chờ lệnh, lập tức ra tiền tuyến, lãnh binh chu toàn với quân Nam Túc!"

Mạnh Chương không cách nào nhìn thẳng vào đôi mắt kiên định và nóng bỏng của Trọng Khôn Nghi, y hổ thẹn quay đầu đi.

"Trọng khanh... trễ rồi... mấy hôm trước, bổn vương đã cho phép Tô Hàn xử lý chuyện quy hàng NamTúc..."

Trọng Khôn Nghi nghe vậy khiếp sợ đứng lên, hoàn toàn mất đi dáng vẻ và phong độ bình thường.

Mạnh Chương chỉ cảm thấy mình bị nỗi thất vọng và tức giận trong mắt Trọng Khôn Nghi đốt phỏng, y cuối đầu từ dưới gối lấy ra hộp đựng ấn tin, dặn Trọng Khôn Nghi rồi khỏi vương thành, đi về phía bắc.

Trọng Khôn Nghi đứng yên một chỗ không hề nhúc nhích gì.

Bành Dục Sướng nghi hoặc, theo lý lúc này, Hùng Tử Kỳ nên cầm ấn tín mới đúng, nhưng nếu Hùng Tử Kỳ không vươn tay, Bành Dục Sướng đành lẳng lặng thả ấn tin xuống.

"Vậy vương thượng thì sao?"

Nghe được Hùng Tử Kỳ mở miệng nói tiếp, đạo diễn lại không bảo cut, Bành Dục Sướng đành phải nói tiếp.

"Cho dù là mất nước, bổn vương cũng phải canh giữ trong vương thành của mình."

Trọng Khôn Nghi bỗng dưng quỳ mạnh xuống trước mặt Mạnh Chương.

"Vương thượng, người có còn tin vi thần không?"

? !

Bành Dục Sướng ngẫn ra, kế tiếp đâu phải câu thoại này … Hùng Tử Kỳ anh làm gì vậy!

Nhưng nhìn ánh mắt cực kì nghiêm túc đối phương, Bành Dục Sướng đột nhiên không nói nên lời.

12.

Trọng Khôn Nghi nhỏ giọng nói xong, lại nhìn thẳng vào mắt Mạnh Chương, nhấn rõ lại từng chữ một:

"Vương thượng, người có còn tin tưởng thần không?"

"Trọngkhanh..." Ta đương nhiên tin ngươi...

"Vương thượng, bâygiờ vẫn còn chưa muộn. Thư hàng còn chưa dâng lên, quân đội của chúng ta còn đang tề tụ thủ vệ biên cảnh, lá chắn Lăng Tư không hao hết tâm huyết xây dựng cũng còn đó, Thiên Xu ta còn chưa cùng đường tới mức cuối đầu xưng thần với nước khác! Vương thượng, Thiên Xu không thể đầu hàng!"

Suy nghĩ của Mạnh Chương đã bị những câu dõng dạc này của Trọng Khôn Nghi làm dao động, nhưng cẩn thận ngẫm lại trong ngoài triều đình Thiên Xu bây giờ đều lâm vào cảnh khốn quẫn, y lại thấy nhụt chí.

"Nam Túc vừa đánh xong Thiên Ki, khí thế đầy đủ, Thiên Xu ta lại không có tướng lãnh binh, làm sao có thể chống lại Nam Túc?"

"Vi thần nói, nguyện lãnh binh đánh một trận với Nam Túc. Giờ xem ra Nam Túc quả thật rất mạnh, nhưng cẩn thận nghĩ kĩ, Thiên Xu ta chưa chắc không có phần thắng. Người cũng nói đó, Nam Túc vừa thu về Thiên Ki, căn cơ chưa ổn đã nôn nóng tấn công nước ta, còn không phải là vì muốn tốc chiến tốc thắng giải quyết mọi chuyệncho xong trước vùa đông à? Nhưng con dân Thiên Ki sẽ để cam tâm làm nô lệ mất nước ư? Kiển Tân và Tề Chi Khản ở Thiên Ki có uy vọng cỡ nào, cả hai đều chết trong tay Dục Tịnh, dân chúng nhất định sẽ oán thân đầy trời, kẻ muốn phản kháng Nam Túc chắc chắn không ít, lúc trước khi đi sứ Thiên Ki vi thần từng để lại một đường lui ở đó, trong vòng nửa tháng, vi thần nhất định có thể khiến quân Nam Túc mâu thuẫn từ trong nội bộ, không rảnh bận tâm Thiên Xu tanữa."

"Ái khanh nói có thật không?"

"Vi thần tuyệt đối không dám lừa gạt vương thượng. Chỉ cần kéo dài thêm một tháng,  bệnh dịch ở thành Hàm Bình có thể bị khống chế, phòng ngự tổn hại cũng có thể được tu sửa gia cố. Rồi chúng ta lại liên hợp với Thiên Toàn, môi hở răng lạnh, Thiên Toàn nếu không muốn buông tay thử một lần như chúng ta, cũng sẽ chỉ còn đường mất nước. Lại thêm một khi vào mùa đông, quân Nam Túc khó mà thích ứng nổi với khí hậu giá lạnh ở đây, tới lúc đó ba chọi một, thậm chí bốn chọi một, ai thắng ai thua còn chưa biết đâu!"

Trọng Khôn Nghi dù đang quỳ, Mạnh Chương nghe hắn nói xong, mà như đã thấy được cảnh hắn mặc khôi giáp oai hùng xung phong giữa chiến trường.

Nam nhi đại trượng phu, ai nguyện an phận một nơi tham sống sợ chết?

Mắt Mạnh Chương lần nữa dâng lên hy vọng, "Trọng khanh nói có lý, nhưng Tô Hàn nào chịu dễ dàng buông tha ý tưởng đầu hàng..."

"Về phần thế gia, vương thượng lại càng không cần lo lắng."

Trọng Khôn Nghi thu lại ánh mắt đầy nhiệt liệt, mắt dần sâu thẫm.

"Tô Thôi Trầm ba nhà này lén cùng Nam Túc tư thông, bán quốc cầu vinh, còn thường xuyên cản tay cản chân người, sớm đã nên xử lý sạch họ."

"Thế lực của họ ở triều đình rắc rối khó rỡ, nào phải dễ dàng xử trí vậy?"

Nếu không sao bổn vươnglại nhân nhượng họ nhiều năm thế này chứ.

"Giữa ba nhà ấy không phải không có mâu thuẫn, giữa họ ai cũng có tính toán riêng. Chỉ cần chủ sự của ba nhà đều mất, vậy từng nhà chắc chắn sẽ xảy ra chuyện tranh quyền đoạt lợi. Trừ tận gốc họ sẽ làm triều đình thương cân động cốt, vậy thì không đáng,mà chúng ta cũng làm không được, cách hay nhất trước mắt là, khiến ba nhà rốiloạn, sau đó cắt đứt liên hệ của họ với Nam Túc, tranh thủ chút thời gian cho tiền tuyết, vậy là đủ rồi."

"Trọng khanh ngươi muốn..."

Trọng Khôn Nghi thu lại biểu tình vặn vẹo trên mặt mình, "Những thứ bẩn thỉu xấu xa đó, vi thần không nói ra làm bẩn tai vương thượng. Nhưng chỉ cho phép họ liên tục ám hạ ta, lại không cho ta gậy ông đập lưng ông à?"

Mạnh Chương nhìn Trọng Khôn Nghi không nói gì, nhưng mặt đã không còn vẻ sầu thảm như trước, mắt lóe lên ánh sáng của hy vọng, thân thể cũng có sức sống hơn.

Trọng Khôn Nghi quỳ bước lại gần Mạnh Chương hơn, vượt qua khoảng cách nên có giữa hai quân thần.

"Vi thần cả gan, xin vương thượng ban cho ấn tín và hổ phù, cũng như ngày trước, lại tin vi thần thêm một lần nữa."

"Xóa ngoại xâm, dẹp nội loạn, vi thận nhất định sẽ cúc cung tận tụy, đến chết mới ngừng."

Mạnh Chương biết người nam nhân đang quỳ trước mặt mình đây, là cơ hội cuối cùng của mình.

Đến cuối cùng, người đồng lòng chung ý với Mạnh Chương y, cũng chỉ có mình Trọng Khôn Nghi hắn.

Mạnh Chương cầm ấn tín giao vào tay Trọng Khôn Nghi, run rẩy dùng bàn tay mình ôm lên lưng đối phương.

"Trọng khanh, ngươi nhớ kỹ, ngươi với bổn vương vĩnh viễn là độc nhất vô nhị."

"Bổn vương ở vương thành chờ ngươi bình an trở về."

Hùng Tử Kỳ thầm nghĩ, kì thật tôi muốn nói nhất không phải mấy câu này.

Hắn vươn tay xoa hai má Mạnh Chương. Tay hắn rất to, hơn nửa khuôn mặt Mạnh Chương đều vùi vào lòng bàn tay hắn. Da thịt ấm áp mềm mại, cảm xúc chân thận tới mức khiến lòng hắn nóng lên.

Ngón cái nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt đọng trên khóe mắt Mạnh Chương.

Những lời Trọng Khôn Nghi thật sự muốn nói rồi lại chẳng dám nói.

Những lời Trọng Khôn Nghi không dám nói cũng chẳng kịp nói.

Ngàn vạn ngôn ngữ, hôm nay tôi sẽ nói hết cho em nghe.

"Vương thượng đừng khóc."

"Vương thượng muốn giữ vương thành, vậy vi thần sẽ canh giữ vương thượng."

"Mặc dù là thua..."

"Vi thần cùng sẽ cùng ngươi làm tội nhân của Thiên Xu."

"Mạnh Chương ở đâu,Trọng Khôn Nghi sẽ ở đó."

13.

Hai người nổi hứng diễn xong, mới ý thức được là họ đang quay chính thức.

Cả hai yên lặng quay đầu, phát hiện toàn bộ nhân viên cả phòng đang im lặng nhìn họ.

Xấu hổ nhân đôi.

Hùng Tử Kỳ bình tĩnh xem như chưa xảy ra chuyện gì cả, mà Bành Dục Sướng không biết nên để mắt đâu, hai tai đỏ bừng như muốn nhỏ máu, cực kì đáng yêu.

Ngoài dự kiến của cả hai, đạo diễn xưa nay luôn nóng nảy, không nói gì về chuyện lần này. Chỉ bảo stylist đi giúp họ chỉnh lại hóa trang, chuẩn bị quay tiếp.

Đương nhiên lúc này họ ngoan ngoãn dựa theo kịch bản quay.

Sau cảnh này, Hùng Tử Kỳ và Bành Dục Sướng không nằm mơ thấy Trọng Khôn Nghi và Mạnh Chương nữa.

Trải nghiệm như ảo mộng diệu kỳ này bị họ đặt sâu vào tận đáy lòng, thậm chỉ họ cũng chẳng kể cho đối phương nghe.

Hùng Tử Kỳ sau đó đã dùng hết thủ đoạn, lấy cho được đoạn phim quay cảnh diễn ngẫu hứng của haingười lúc đó.

Rồi anh dùng khoản thời gian nghỉ ngơi không nhiều nhặt gì của mình, đi theo tổ cắt phim học cách cắt phim và phối nhạc.

Cuối cùng cái vid DIY ấy của Hùng Tử Kỳ, lẳng lặng nằm trong máy tính và di động của anh.

Vid này không thể truyền ra ngoài cũng chẳng sao, chỉ cần họ tự mình biết là đủ rồi.

Thời tiết ở Tô Châu tốt hơn ở Bắc Kinh nhiều.

Đêm tối bao trùm, HùngTử Kỳ một mình đứng trong phòng tập thể thao, nhìn muôn vạn ngọn đèn bên dưới, máy móc chạy trên máy chạy bộ.

Di động chớp lên, là âm thanh gợi ý quen thuộc.

Là  tiếng báo có người nằm trong sách đặc biệt chú ý ở Tinh Phạn đã online.

Hùng Tử Kỳ dừng lại, cầm di động đi đến bên cửa sổ.

Bành Dục Sướng cập nhật stt mới trên weibo:

Nói rằng đã làm được một năm

Hùng Tử Kỳ cười.

Ngàn năm sau chúng ta đã ở nơi này,

Bên anh có em,

Sẽ cùng trải qua vô số cái một năm nữa.


——————————END——————————


评论(2)
热度(10)
  1. 明家的热柠茶Shalya 转载了此文字
    再次感谢Shalya!你真的特别棒!~\(≧▽≦)/~LOFT原文:【仲孟】千年之后的我们(上)【仲...

© Shalya | Powered by LOFTER